CHIA VUI CÙNG NGÔ ĐÌNH MIÊN

By Ngô Đình Miên

 

CHIA VUI CÙNG NGÔ ĐÌNH MIÊN

 

Chiều 09/4/2011 trong một căn chòi lợp lá dừa nước trên bờ sông Cà Ty lộng gió của người bạn thân mấy thằng bạn chí cốt của tôi từ ngày xửa ngày xưa gặp nhau. Chúng tôi có thời gian dài ngồi chung lớp tại trường Trung học Phan Bội Châu Phan Thiết. Năm 1972 chia tay lần thứ nhất sau khi đậu Tú tài I gặp lúc đôn quân bắt lính cùng với “Mùa hè đỏ lửa” cả lớp tan đàn xẻ nghé đứa thì vào lính đứa thì vào sư phạm đứa thì trốn chui trốn nhủi để khỏi bị bắt quân dịch… Tháng 5/1975 phân tán lần thứ hai đứa thì đi kinh tế mới đứa thì đi học tập cải tạo đứa thì làm cán bộ đứa thì vượt biển tìm đường trốn ra nước ngoài trốn không được thì về làm ruộng hợp tác xã hoặc đi chăn bò chăn vịt chăn dê đi phá rừng…

15 năm sau ngày thống nhất lớp chúng tôi mới có dịp họp mặt lần đầu tiên kiểm điểm “quân số” thì có 5 thằng tha phương xứ người 4 thằng đạp xích lô 9 thằng làm ruộng rẫy 1 thằng chăn vịt 2 thằng làm tài xế xe bò chở thuê 1 thằng lái máy cày cho hợp tác xã (trước đây nó lái phản lực A37) 7 thằng làm thầy giáo 3 thằng có công việc nhà nước ổn định theo nghề được đào tạo 6 thằng làm đủ thứ việc để sống nhưng không có nghề nghiệp và… 8 thằng đã chết trận trước 1975. Muốn họp mặt lớp cũ tôi phải đứng ra xin phép chính quyền và hứa bảo đảm không có nguy hại gì đến chế độ. Vì trong 46 thằng lớp tôi chỉ có 7 thằng làm thầy giáo và 3 thằng làm cán bộ của chế độ mới còn lại là sĩ quan chế độ cũ nên nếu không có phép tắc đàng hoàng mà họp mặt rất dễ bị chụp cho cái mũ “tập hợp lực lượng phản động”. Nói điều này các bạn đừng cười. Tôi phải dựa hơi công thần vào thân thế gia đình mình: ông nội là liệt sĩ ba tôi tham gia cách mạng từ 1931 cả nhà tôi có 5 anh em thoát ly theo kháng chiến riêng tôi làm thầy giáo trong chế độ cũ. Đến thời điểm này 1990 so với bạn bè trong lớp tôi là thằng có chức quyền “to” nhất (ghê chưa!). Chừng đó cũng đủ che lưng và che cả đầu tôi rồi. Vì vậy khi tôi đứng ra chịu trách nhiệm xin phép tổ chức buổi họp mặt đầu tiên thì không có vấn đề gì trở ngại.

Từ năm 1991 về sau này cứ vậy mà mần lớp cứ họp mặt đều đặn hằng năm. Những thằng ở nước ngoài nghe tin họp mặt lớp sướng quá liền về tham gia. Kiểu cách họp mặt lớp của chúng tôi cũng không theo khuôn mẫu nào cả các bạn cứ đăng cai xin được tổ chức tại nhà mình có gì xài nấy vậy là cứ lần lượt thực hiện trước sau theo danh sách đăng kí…
Hiện nay tôi có một nhóm bạn chí cốt gồm chục đứa là những thằng cùng lớp hoặc liên lớp ngày xưa. Nhóm chí cốt này gần như là chỗ dựa tinh thần của mỗi thằng trong nhóm vui- buồn- hiếu- hỉ đều chia sẻ với nhau. Do vậy vừa rồi tôi có báo tin vui cho các bạn biết tôi vừa ra tập sách mới và rủ nhau lên quán bên bờ sông của thằng bạn uống mừng. Mặc dù các bạn tôi không có ai là dân viết lách nhưng lại rất yêu văn nghệ. Tôi hơi bất ngờ vì thằng bạn chủ quán chuẩn bị khá tươm tất có lẳng hoa có chụp hình chụp ảnh nữa. Nhờ vậy mà việc tôi tặng sách cho bạn cũng được lưu giữ lại bằng hình ảnh. Vui!

alt

Tập sách mới là một tập bút ký dày 260 trang gồm 16 bút ký do nhà xuất bản Văn học xuất bản. Những bút ký này là những hồi ức là tình cảm của tôi với quê hương với bạn bè và một chút “góp nhặt cát đá” trong cuộc đời. Chính vì vậy những người đầu tiên (sau gia đình) tôi muốn tặng tập bút ký này chính là những người bạn chí cốt của tôi đã sống cùng với tôi chung một không gian và thời gian khó phai mờ nhất trong kí ức đó là là thời hoa niên của chúng tôi.
Ngô Đình Miên xin đưa lên một vài hình ảnh và trích đăng lại một bút ký ngắn viết về ngày còn học chung với nhau tại trường Trung học Phan Bội Châu Phan Thiết để mọi người cùng chia vui với tác giả.

alt

 

GIỌT NƯỚC MẮT HẠNH PHÚC


* Tưởng nhớ thầy Trương Văn Chung và thương tặng bạn bè học chung trường Phan Bội Châu (Phan Thiết)

Trường Trung học Phan Bội Châu- Phan Thiết mùa xuân năm 1972.
Đang ngồi theo từng nhóm trên đám cỏ trước dãy phòng học của liên lớp 11 đột ngột các bạn ở lớp 11A đứng lên. Có phải họ định rời bỏ cuộc đấu tranh từ sáng đến giờ của cả trường chăng?
Chuyện xảy ra đúng vào buổi sáng ngày 06 tháng 02 âm lịch ngày Hai Bà Trưng trầm mình tuẫn tiết 1929 năm trước. Trường Trung học Phan Bội Châu tổ chức lễ kỉ niệm về cái chết liệt oanh của Hai Bà. Tất cả học sinh của các lớp trung học đệ nhị cấp (gồm các lớp 10 11 và 12) tập trung nơi sân chính của trường dưới những tàn cây sầu chiều cổ thụ. Học sinh trung học đệ nhất cấp (gồm các lớp 6 7 8 và 9) học buổi chiều nên không dự lễ. Lớp 11B2 toàn là “đực rựa” của chúng tôi đứng xếp hàng đúng nơi quy định; nhưng hàng ngũ thì xộc xệch nói cười ầm ĩ. Anh Hai “Gồ” lớp trưởng (vì anh to con nhất trường nên có biệt danh là Gồ) năn nỉ các bạn cùng lớp im lặng để chuẩn bị chào cờ trước khi thầy hiệu trưởng đọc đít-cua lễ kỉ niệm nhưng cả lớp vẫn chưa chịu im lặng. Đến khi thầy Chung giám thị liên lớp 11 mà bọn học trò chúng tôi “tiếp vĩ ngữ” vào tên thầy biệt hiệu “Ù” (vì bụng của thầy to quá cỡ) nhỏ nhẹ khuyên cả lớp nên nghe lời lớp trưởng chúng tôi mới tỏ ra nghiêm trang để chào cờ. Nhưng chỉ một lúc sau khi lễ chào cờ xong thầy hiệu trưởng đang đọc diễn văn thì bỗng dưng một nhóm học sinh trong lớp cười rộ lên như bị ai thọt lét. Từ chỗ lớp chúng tôi xếp hàng tới bục thầy hiệu trưởng cách một quãng khá xa khoảng hai trăm mét nhưng ông vẫn nghe rõ tiếng cười nên giọng ông hơi khựng lại. Ngay sau đó ông cho mời thầy Chung Ù lên văn phòng “có việc gấp”. Lúc này cả lớp chúng tôi im phăng phắc vì lo cho thầy giám thị sẽ bị quở trách. Học sinh liên lớp chúng tôi rất thương thầy vì ông đã già lại rất hiền. Thầy thường trò chuyện với chúng tôi thân tình như đối với con cháu và lúc nào ông cũng cười khà khà tay đưa lên vuốt cái trán hói sọi tận đỉnh đầu chỉ còn sót lại vài sợi tóc sau gáy trắng như cước. 

Đúng như chúng tôi dự đoán vừa tan buổi lễ các lớp chưa kịp về phòng học thì thầy Chung đi tới chỗ lớp chúng tôi. Thầy khóc. Nước mắt lăn dài trên hai gò má lốm đốm đồi mồi. Lần đầu tiên trong đời tôi thấy một ông già khóc mà ông già đó lại là một ông thầy. Thầy kể lại cho cả lớp nghe ông hiệu trưởng chửi thầy là “đồ con bò ngu dốt ngay cả việc giữ trật tự cho mấy lớp học để chào cờ mà cũng không làm được thì về chăn bò đi!”. Bây giờ nhớ lại tôi thấy như vẫn còn hiển hiện cảm giác tức giận của chúng tôi lúc đó. Có lẽ chúng tôi đã rất ân hận về hành động vô ý thức của mình đã làm cho một người thầy giáo già đáng kính trọng như thầy Chung bị ông Hiệu trưởng trẻ tuổi mắng chửi một cách vô văn hoá như thế. Vậy là chúng tôi không ai nói ai tay nắm tay xiết chặt đứng chung quanh thầy Chung và đồng thanh hô to: “Chúng em yêu cầu thầy hiệu trưởng xin lỗi thầy Chung!” Hình như lúc đó chúng tôi bị kích động tột cùng. Nó đã tạo nên sức mạnh khôn lường; ví như một ngọn thác đang đổ ào xuống cần phải được trút vào đâu đó và việc sẽ sử dụng nguồn sức mạnh không thể kiểm soát này ra sao hậu quả thế nào thì không ai trong chúng tôi có thể lường trước được. Tuy rằng chúng tôi biết rõ mục đích hành động của mình nhưng về phương pháp hành động thì hoàn toàn bộc phát một cách tự do; sự việc diễn tiến đến đâu hay đến đấy. Một cuộc đấu tranh không có người cầm đầu. Thời thế lúc đó ở miền Nam phong trào đấu tranh của sinh viên học sinh các đô thị lớn đã trải qua nhiều cao trào và hầu như đều có sự lãnh đạo của “Việt Cộng”. Nhưng riêng cuộc đấu tranh của học sinh Phan Bội Châu nổ ra vào ngày hôm ấy hoàn toàn là phản ứng đồng loạt tự nhiên của tất cả học sinh xuất phát từ lương tâm trong sáng của học trò từ sự yêu kính thầy cô bị xúc phạm một cách nặng nề mà thôi. Hơn nữa người thầy bị xúc phạm đó lại chính là ông thầy già mà chúng tôi gần gũi thương yêu như cha chú của mình. Nói thật lòng hầu như bọn đồng lứa học sinh chúng tôi lúc ấy có ít cảm tình với ông hiệu trưởng. Vì ông là một người lạnh lùng tác phong quan cách luôn tỏ thái độ bề trên kể cả đối với giáo viên trong trường rất hiếm khi thấy ông có cử chỉ hành vi biểu hiện tình thương đối với học trò.

Trong mọi hoàn cảnh lịch sử bất kì một cuộc đấu tranh chính nghĩa nào dù lớn hay nhỏ luôn luôn xuất hiện những người sẵn sàng hy sinh thân mình vì nghĩa cả một cách vô tư nhưng đồng thời cũng có những kẻ “tự bôi một chút bùn lên mặt mình để chia phần cá của những người tát ao” thậm chí phần cá của họ còn nhiều hơn. Cuộc đấu tranh ngày hôm ấy cũng vậy. Sau này có những người chẳng hề dính dáng chút gì tới chuyện này đã cao giọng nhân danh tổ chức này lực lượng kia (tác giả nhấn mạnh) tự nhận mình có tham gia tích cực thậm chí còn có người nhận mình đóng vai trò nòng cốt hoặc mạnh dạn tuyên bố “do tôi lãnh đạo”…

Cả lớp chúng tôi quay về phòng học cùng bàn bạc với nhau và đi đến quyết định là lớp 11B2 sẽ không vào lớp học nữa mà chia nhau đi vận động các lớp khác đang học buổi sáng hôm ấy để cùng nhau bãi khóa tập thể và đưa ra yêu sách duy nhất là thầy hiệu trưởng Nguyễn Thanh Tùng phải xin lỗi công khai thầy giám thị Trương Văn Chung về lời nói xúc phạm vừa rồi. Mọi việc diễn ra rất nhanh không gì có thể kềm chế được. Hầu như tất cả học sinh các lớp 10 và 11 đều có cùng chung suy nghĩ như lớp chúng tôi nên kết quả là cả hai liên lớp 10 và 11 nhanh chóng thống nhất hành động. Riêng liên lớp 12 là không một ai bước ra khỏi phòng học. Cho đến bây giờ tôi cũng không rõ lí do vì sao các lớp 12 đứng ra một bên không tham gia buổi đấu tranh hôm ấy. Có phải các bạn ấy sợ ảnh hưởng đến việc thi tú tài II chăng? Nếu như vậy chẳng lẽ liên 11 chúng tôi không sợ ảnh hưởng đến việc thi tú tài I sao? Vả lại đây là thời điểm hết sức quan trọng đối với tất cả chúng tôi; vì chỉ còn vài tháng nữa là đến kì thi tú tài I và tú tài II nếu thi rớt mà không có lí do đặc biệt nào để được hoãn quân dịch thì chỉ còn con đường duy nhất là cầm súng ra mặt trận ở chiến tuyến bên này hoặc bên kia mà thôi… 
Các lớp 10 và 11 khiêng bàn ra hành lang kê cao lên và xoay mặt bàn hướng ra phía trước rồi lấy phấn trắng tô đậm hàng chữ khẩu hiệu đấu tranh trên mặt bàn. Tôi còn nhớ rõ chỉ có hai khẩu hiệu rất đơn giản nhưng rõ ràng mạnh mẽ quyết liệt. Một là câu “Tiên học lễ hậu học văn”; hai là câu “Yêu cầu thầy Tùng xin lỗi thầy Chung”. Nội dung các câu khẩu hiệu đã xác định rõ nguyên nhân và mục đích của cuộc đấu tranh chỉ là vì “lễ”. Cảnh sát dã chiến và quân cảnh đến rất nhanh. Họ bít hết tất cả các đường ra vào trường. Chúng tôi tụ thành từng nhóm thỉnh thoảng hô khẩu hiệu hoặc hát vang những bài du ca và phản chiến. Thầy Chung đã ra về từ sớm vì sợ bị vu là kích động học sinh biểu tình. Đến trưa hiệu trưởng Tùng vẫn gan lì không chịu nói lời xin lỗi. 
Cổng trường vẫn đóng chặt cảnh sát và quân cảnh cầm súng đi đi lại lại phía ngoài. Đã trưa lắm rồi bụng của chúng tôi sôi ùng ục vì đói. Khát thì không lo có sẵn nước phông tên uống tạm cũng được. Nhưng không khéo phải bỏ dỡ cuộc đấu tranh vì đói mất. Phải tìm cách chống đói thôi. Hình như bên dãy lớp 11A đã có cách xử lí tình huống. Trong các lớp 11A có hai nữ sinh là con quan chức đầu tỉnh đáng chú ý là M.L. con gái cưng của tỉnh trưởng. Thì ra vừa rồi các bạn lớp 11A đứng lên là để tiễn hai bạn ấy tình nguyện đi mua thức ăn và nước uống nhằm duy trì cuộc đấu tranh đến thắng lợi. Cảnh sát và quân cảnh dạt ra hai bên tránh đường cho hai “tiểu thư” đi chiếc xe máy PC ra khỏi cổng. Gần một giờ đồng hồ sau một chiếc xe Jeep lùn quân sự dừng lại ở cổng trường. Hai bạn cùng người lính lái xe mang các bao cước căng phồng vào sân. Chúng tôi ùa ra phụ khiêng vào. Hai bạn đã tiếp tế cho mỗi người được một nửa ổ bánh mì không thịt chả nhưng chúng tôi vẫn “thổi kèn” chay một cách ngon lành. Vậy là có thể đủ sức cầm cự tới chiều được rồi. Cuộc đấu tranh này kết cuộc có thắng lợi hay không thì chưa biết nhưng công của hai bạn nữ trên là rất lớn. Nếu không có bánh mì cuộc đấu tranh có thể sẽ thất bại vì… đói.
Buổi chiều bắt đầu sang ca học của các lớp đệ nhất cấp. Các em vào trường bất ngờ trước quang cảnh lạ lẫm chưa từng thấy bao giờ lao nhao lên không biết nên có thái độ như thế nào cho phù hợp. Tiếng loa phóng thanh phát giọng nói của tổng giám thị Phan Xuân Tự kêu gọi tất cả học sinh học xuất sáng ra về để các em học sinh các lớp đệ nhất cấp vào lớp học (vì một phòng học được sử dụng cho hai ca học sáng chiều). Chúng tôi liền tranh thủ giải thích tình hình và kêu gọi các em tham gia đấu tranh. Các em đồng tình hưởng ứng ngay. Tôi biết nhiều em hưởng ứng bãi khoá đơn giản chỉ vì muốn chiều nay khỏi phải học là chính. Các lớp đệ nhất cấp bắt chước các lớp đàn anh dựng bàn viết khẩu hiệu. Nội dung khẩu hiệu chứng tỏ các em rất thông minh. Các lớp đều viết giống nhau câu: “Chúng em hoàn toàn ủng hộ các anh!” Vậy là toàn trường đã bãi khóa để tiếp tục đấu tranh.

Cuối cùng sức mạnh của lẽ phải của sự đoàn kết sự đồng lòng và của những ổ bánh mì chay… đã giúp chúng tôi chiến thắng một cách oanh liệt. Khoảng 3 giờ chiều ngày hôm ấy hiệu trưởng Tùng cho mời thầy Chung lên văn phòng để xin lỗi và công khai thông báo cho toàn trường. Cả lũ học trò lớn bé chúng tôi hoan hô vang trời. Mũ nón giầy dép sách vở đều được tung lên cao. Chúng tôi ôm nhau nhảy múa mừng chiến thắng. Khi tất cả học sinh đấu tranh ra về lính quân cảnh và cảnh sát dã chiến đứng trước cổng trường còn cười với chúng tôi. Có lẽ những anh lính này cũng hiểu chúng tôi đấu tranh cho lẽ phải cho đạo lí làm người nhưng chỉ dám biểu lộ sự đồng tình khi cuộc đấu tranh chấm dứt mà không gây hậu quả gì nghiêm trọng.
Sáng hôm sau chúng tôi đến trường học bình thường. Thầy Chung “Ù” tới lớp gặp chúng tôi và… ông lại khóc. Tất cả chúng tôi đều ứa nước mắt. Ôi những giọt nước mắt hạnh phúc tuyệt vời đó làm sao chúng tôi có thể quên được trong cuộc đời của mỗi người. Có thể trên nhiều ngả đường khác nhau đâu đó có những vấp ngã đớn đau hay lúc tuyệt vọng chúng tôi lại nhớ về những giọt nước mắt trong suốt tình người ấy mà gượng đứng lên đi tới. Trong tim chúng tôi vẫn có niềm tin rằng giữa cuộc đời dẫu còn nhiều bất công cái ác còn hoành hành nhưng đạo lí làm người tình người với người vẫn tồn tại như một dòng chảy thiên thu bất tận…

 

*   *   *

More...

TƯỞNG NHỚ PHẠM CÔNG THIỆN

By Ngô Đình Miên

Thời còn là học sinh trung học Phạm Công Thiện là thần tượng của chúng tôi. Mặc dù đọc Pham Công Thiện cả trước tác và dịch là không dễ chút nào đối với cái tuổi và tầm của chúng tôi lúc đó. Nhưng... thần tượng cứ là thần tượng! Biết tin Phạm Công Thiện mất ngày 8/3/2011 tôi chưa dám viết gì thì vừa hay nhà thơ Trần Vấn Lệ gởi qua e-mail cho tôi bài thơ của anh viết tưởng nhớ bạn nên tôi đưa liền lên trang kèm theo một bài viết ngắn của Phạm Công Thiện như một cây nhang thắp cho triết gia- nhà văn- thi sĩ Phạm Công Thiện.

alt

 

Phạm Công Thiện

Hơi thở là con bướm trắng tung tăng trên cỏ...

 

Mỗi lúc quên hết sáng tác và sáng tạo thì sáng tác và sáng tạo lại hiện đến. Không cần tìm cảm hứng thì lúc nào cảm hứng cũng xuất hiện mỗi lúc quên mình và viết và vẽ và sống. Càng sáng tác thì càng xa lìa đời sống thường nhật nhưng đó chỉ là giai đoạn đầu. Càng tiếp tục đi sâu vào chu kỳ bí ẩn của sáng tạo thì lại càng trở về khám phá lại đời sống thường nhật càng yêu đời tha thiết với cuộc đời tầm thường tha thiết với cái chết tầm thường ngay đến tất cả lo âu sợ hãi cũng trở thành thơ mộng cần thiết. Những cử chỉ nhỏ nhặt nhất của đời sống mỗi ngày biến chuyển thành ra phép lạ tuyệt vời.

Thực ra chỉ là gọi ép chứ không có gì là sáng tác sáng tạo hay cảm hứng. Mình không bao giờ là tác giả; mình chỉ thụ động mở lòng ra phơi phới để đón nhận những quà tặng của thần linh; thần linh có hay không có chẳng đáng bận tâm.Thần linh là tất cả những gì xa lạ vượt qua mình; những gì vượt qua mình và không phải thuộc về mình mới đích thực là mình. Càng cố gắng giữ lại thì càng mất; càng muốn đi tới một cái gì thì càng không tới cái gì cả. Càng chán đời thì càng yêu đời; càng yêu đời thì càng cảm tạ cuộc đời và cảm tạ nỗi chết. Mỗi lần tâm thức được chuyển hoá trọn vẹn thì tất cả nghịch cảnh khó khăn nhất đều là thuận cảnh đầy thần linh di động. Nó đang mở lòng phơi phới với gió chim đất trời chiêm bao và thực tại. Tất cả mọi sự đều có ý nghĩa nếu mình không còn muốn gì nữa. Chỉ một ý tưởng thoáng qua cũng đủ đóng khép lại cả một thế giới và một thế giới khác được mở ra huy hoàng với một ý tưởng sáng rực. Phải thường trực lưu ý rằng tâm thức mình trống trải và trống rỗng vừa trống rỗng vừa sáng rực. Sự rực ngời của tâm thức là điều không thể tránh được; trong đêm tối hoang vu nhất của đời người vẫn rực sáng tâm thức bất động tâm thức thuỷ tinh tâm thức lưu ly. Tâm thức không là cái gì cả; đó là sức mạnh khủng khiếp của tâm thức. Tâm thức là hư vô mà không phải hư vô hư không mà không phải hư không. Những lúc mình mất đất đứng và mất hết tất cả thì hư vô lộng hành. Sống với hư vô là điều kiện tối thiểu để chợt nhận ra rằng tất cả mọi sự đều thơ mộng và cần thiết. Chỗ đi tới của cuộc hành trình vô tận là mỗi bước chân; chuẩn bị lên đường là đã lên đường; chưa lên đường là đã lên đường. Phát bồ đề tâm là đã thực hiện bồ đề tâm. Thực sự muốn thành Phật thì tức nhiên đã thành Phật rồi; trong đời sống rất ít ai thực sự muốn cho đúng nghĩa. Chỉ thực sự muốn cho đúng nghĩa là lúc nào tâm thức hoàn toàn trống rỗng và rực sáng; lúc ấy đạt tới ý muốn hay không đạt được ý muốn bỗng trở thành phù phiếm vì chính tâm thức cũng là phù phiếm mộng huyễn dương diệm ảnh hoá... Bầy quạ đen bay vụt từ tâm thức. Tâm thức là hơi thở di động; hư vô đang thở trên trang giấy. Nó ngồi viết không cố gắng không mục đích không ý nghĩa. Nó không đi tìm hạnh phúc. Nó đang ngồi thở thanh bình thở im lặng thở gió thở trái đất. Hơi thở không thuộc về ai cả. Hơi thở là con bướm trắng tung tăng trên cỏ...

*


Trần Vấn Lệ

Vĩnh Biệt Phạm Công Thiện

Mày hơn tao một tuổi mà mày đã “xong” rồi!..Chết mà được hỡi ơi đời không buồn thêm nữa!
Hôm qua không mưa gió. Mày đi. Đi thản nhiên. Mày chắc nhớ chưa quên cái thời trên Đà Lạt…
7 Trần Bình Trọng cỏ rạp mày đi qua đi qua. Ở đó Hoàng Vĩnh Lộc ở đó Bùi Giáng sống chưa hết tuổi già…
Con Mộng Ngân hít hà: “Ôi mấy cha nội đó nhiều khi như mưa gió ồn muốn nát nhà tôi”.
Tao cũng đó một thời khi mày về Yagut số 12 dưới hụp một phòng đầy văn chương…
Mày bỏ xuống Nha Trang mày đi tu đạo Phật mày là người giỏi nhất: thuộc bảy hai vạn Kinh!
Nhiều năm tao hỏi mình: Phạm Công Thiện đâu nhỉ? Ông Giáo Sư Lê Phỉ nói: “Nó đã về Trời”.
Hồi đó mày mày ơi mày sống mà chưa chết Con Rắn còn bò miết trên Đồi Cù đấy thôi!
Tao giận mày một thời tu chi hai đường Đạo – con đường nào Sáng Tạo Con Rắn Cho Trần Gian?
Mày không ở Tiền Giang tỉnh mày viết Ý Thức. Mày làm ong hút mật trường Vạn Hạnh lêu nghêu…

Thiện ơi có một chiều mình gặp nhau ở Mỹ. Mày nhìn tao hỏi khẽ: “Đà Lạt giờ vui không?”.
Hăm mốt năm trôi sông bây giờ thì mày chết. Bảy mươi mốt tuổi mệt Thôi mày đi bình an!
Đà Lạt mình vội vàng sống một thời tạm bợ. Nước Mỹ không muôn thuở… mà mày đành Thiên Thu!

*

Phạm Công Thiện tuổi Con Rắn 1941 sinh tại Định Tường (sau 4-1975 gọi là Tiền Giang). Tôi quen PCT đầu thập niên 1960 lúc đó PCT dạy tại trường Việt Anh 2 Hải Thượng Đà Lạt GS Lê Phỉ Hiệu Trưởng. PCT từng trọ tại 7 Trần Bình Trọng chủ nhà là cô Mộng Ngân con gái Đại Úy Quý tử trận tại Đơn Dương nơi đạo diễn ciné Hoàng Vĩnh Lộc thi sĩ Bùi Giáng cũng có thuê phòng trọ. PCT có thời ở tại 12 Yagut phòng sous sol. Năm 1967 PCT về Nha Trang đi tu đạo Phật sau đó về dạy tại Đại Học Vạn Hạnh Sài Gòn. Chúng tôi PCT và tôi gặp nhau lại tình cờ ở Nam California năm 1990 tại nhà bà Tưởng Thị Kim Xuyến lần duy nhất và bây giờ tôi nghe tin PCT mất tại Houston 8 tháng 3 năm 2011.
PCT là người “tự tin” rất “tự hào” mình…là Con Rắn!

Trần Vấn Lệ

* * *


More...

7 BÔNG HỒNG

By Ngô Đình Miên

 

Nhân ngày 8.3 chúc phụ nữ toàn thế giới luôn Hạnh Phúc!

 

alt

 

BẢY BÔNG HỒNG

 

Nghe chuyện cổ tích có tiên ông
Sống với tiên bà không sợ già

Người tiên thượng giới lòng trẻ mãi 
Ngàn năm ngàn năm nữa yêu thương
Mỗi ngàn năm thay một xiêm y mới
Kết bằng hoa lá của Eden
Mỗi ngàn năm Thượng đế dặn tiên ông
Nhổ trên đầu mình một ngàn tóc bạc
Kết thành đoá hồng trắng dâng tặng tiên bà
Mỗi bông hồng làm trẻ lại một ngàn năm

Sáng nay tháng ba ngày tám
Tiên bà khoe với tiên ông:
"Mình mới có bảy bông hồng"!

Tiên ông già tóc bạc
Tiên bà trẻ tóc xanh
Triệu năm mây cứ trắng
Tỉ năm trời vẫn xanh…

 

alt

 

 

 

More...

CHUYỆN VỢ CHỒNG HAI GỒ (V)

By Ngô Đình Miên

 

 

CHUYỆN VỢ CHỒNG HAI GỒ
(V)

Hai Gồ vừa xuống xe nghe mấy bà bán hàng thúng bánh trái ở bến xe Cà Mau ca ngợi hết lời một người tên “Chị Hai” về tinh thần nghĩa hiệp giúp đỡ phụ nữ bị chồng hắt hủi thấy hay hay không biết “hiệp sĩ bà bà” nào trùng thứ với vợ mình định bụng về tới nhà sẽ hỏi chị Hai cho rõ. 
Tới nhà không thấy chị Hai chỉ có con Ba em vợ ở nhà. Nhỏ con gái nhà anh chạy ra mừng ba quấn quíu nói ngọng nghịu:
- Ba… ba… ba ơi…
Bắt cười con nhỏ chỉ nói được bi nhiêu đó rồi cười lòi hai hàm răng sún trống hoác để gió chạy zô bụng ào ào hổng biết nói gì nữa hết trơn anh Hai chỉ sợ con nhỏ đau bụng. Cha con ôm nhau chảy nước mắt. Thương cho tình cha con cách biệt tháng trời giờ mới gặp lại. Nếu có tui ở đó chắc khóc theo quá.
Con nhỏ vừa bình tình trở lại la lớn:
- Sao quần áo ba thúi quá zậy?
Lúc này anh Hai mới sực nhớ mình bận bồ đồ cả tháng không thay hổng biết cái lần mình tắm rửa gần đây nhứt là bao lâu. Hi nhớ vợ chạy lẹ về Cà Mau quên cả chuyện thúi thơm. Hai Gồ cười một mình rồi ra sông cái dáng gù gù với bước đi chậm rãi in bóng lên lưng trời lừng lững. Hai Gồ để nguyên cả quần áo nhảy ùm xuống sông phía trước nhà vừa tắm mình mẩy vừa giặt luôn quần áo. Hai Gồ vừa tắm vừa nhớ tới cái khuôn mặt bầu bầu nước da mướt rượt mềm nhũn dướn bàn tay thô ráp sần sùi như vỏ cây ngủ chiều của mình Hai Gồ lẩm bẩm “tối nay tối nay”. Hi hi!

Rồi tới tối nay chập tối thui lên đèn đường chị Hai mới về tới nhà. Gặp anh Hai hổng biết bụng dạ chị Hai làm sao mà không thấy chị rối rít ngọng nghịu như con gái chị khi gặp ba mà chỉ nghe chị Hai tĩnh rụi hỏi đúng hai câu trống không với anh Hai:
- Mít nghệ ngon lắm hả ăn hết chưa có chột ruột hông?
- Thịt với “gụ” hùn zô nhậu đã hông?
Anh Hai ngó trân vợ như không nghe chị Hai hỏi cái gì hết. Ừa đúng là cái mặt tròn quảo này cái eo lưng đầy đầy chắc nụi êm êm như cái bao bột nè cái bàn “tạ” tròn ủm như cái mủng gieo(1) nè cái giọng nói nghe tưởng như trống không nhưng lại bùi ngùi chùi nước mắt lọt zô tai chạy xuống dưới thủng tim Hai Gồ luôn nè! Ui tối rồi…
- Có đoàn cải lương “Sống Giang” zề hát ngoài chợ tối nay cả nhà đi coi luôn nghe! 
Nghe vợ thông báo tối đi coi cải lương Hai Gồ chưng hửng bật ngửa luôn. Tối rồi nè trời! Bổng dưng Hai Gồ thấy ghét cải lương vọng cổ dễ sợ. Miệt sông nước hát cải lương dưới ghe sân khấu trên sông coi sướng lắm. Đào kép nhiều khi quê tại đây nên thường hát theo hứng thiên thu đại hải khỏi cần giờ giấc có khi lên diễn hát tới mờ sáng luôn. Nghe nói hồi nẫm má của bầu đoàn hát “Sống Giang” này đẻ ổng trên ghe tại bến này chút nữa rơi sông. Vậy là tiêu rồi tối nay hát sáng đêm là chắc như ăn bắp rang rồi. He he thương anh Hai quá!

Tối đó anh Hai ra coi chút xíu kệ tuồng “Lá sầu riêng” thiệt hay tính bỏ về. Thằng em rễ vừa mới rã bồ lòng cũng thấy buồn rủ anh Hai qua ghe của thằng bạn nó nhậu chơi sẵn dịp tâm sự chuyện của mình cho anh Hai nghe luôn. Nghe thằng Ba giới thiệu chồng chị Hai mới xuống đám bạn thằng Ba dòm lom lom vô mặt anh Hai với con mắt vừa tò mò vừa thương cảm vừa như kính nể. Một thằng tuổi còn nhỏ đầu trọc lốc để bộ râu dài cả tấc đen hin có dáng chủ xị cầm li đế nâng hai tay ngang mặt hướng về anh Hai hát tuồng:
- Chúng đệ đệ kính mừng đại huynh quay trở lại giang hồ… Khà khà em mời anh Hai cưa(2) với em cái!
- Ừa anh chào mấy chú! 
Hai Gồ tiếp li rượu lớn hơn li cà phê quứt phát đúng y nửa li. Phục trình độ cưa chính xác của anh Hai phải là người chiến đấu trường kì trên chiếu nhậu mới có được kinh nghiệm như vậy. Ở miệt này gặp nhau lần đầu trên chiếu nhậu người ta thường nhìn cách cầm li cách uống rượu để đánh giá nhân cách người. Người can trường mã thượng cầm li bằng năm ngón tay vừa nhấc khỏi chiếu là hả miệng thì rượu đã vào cổ không kịp thấy nuốt xuống lúc nào mắt sáng lên mĩm cười hoặc e hèm rồi nói câu gì đó lí thú. Kẻ tiểu nhân bủn xỉn tay cầm li rượu thật chặt như sợ rớt lại xuống chiếu miệng nói lời cảm ơn hoặc xin mời mắt thì he hé nhìn người đối diện rồi nhìn chung quanh vẻ láo liên … cánh tay co lại cả bàn tay cầm li rượu chỉa thẳng vào miệng cùi chỏ chìa ra phía trước như phòng khi người ta chơi xấu mình thì có cùi chỏ đỡ đòn miệng mở vừa phải uống rượu như sợ người khác thấy mình uống rượu.

Li rượu chạy qua chạy lại được mấy tua liền lạc không bị đắp mô(3) tự nhiên chú em râu dài hỏi anh Hai:
- Coi tướng anh Hai như zầy chắc có thêm bà giá(4) anh Hai hén?
Hai Gồ chưa kịp trả lời có người nói xen:
- Hổng dám đâu anh Hai hén chị Hai…
Nói kiểu lửng lơ rồi cả chiếu nhậu cười ồn ào làm Hai Gồ lờ mờ đoán hình như có chuyện gì đó liên quan tới mình. Hai Gồ quay qua hỏi thằng em rễ nhưng cũng là hỏi cả chiếu:
- Dượng Ba mày nói nghe có chuyện gì phải hông?
Thằng em rễ mặt buồn buồn kể lại từ đầu tới cuối chuyện chìm mười một chiếc xuồng trên chợ nổi. Hai Gồ ôm bụng cười quá sá quà sa:
- Bộ anh Hai hổng ngán chị Hai sao mà còn cười? 
- Anh Hai đây có cái gì đâu mà ngán mấy chú. Chị Hai mày dẫn bà giá zề cho anh Hai anh đây còn hổng chịu mần chi mấy chuyện kia.

Thấy mấy bạn nhậu của mình chưa tin lời anh Hai nói thằng em rễ liền kể chuyện “trái mít nghệ” ở Cua Chuối Hột cho nghe cả chiếu bái phục quá chừng chừng. Chủ xị râu dài chắp hai tay vái anh Hai mấy cái kêu hai tiếng: “tổ sư” mấy lần rồi rót rượu cung kính mời anh Hai như kiểu phật tử dâng trà cúng Phật.
- Zậy chớ anh Hai có thích em nào ngoài chị Hai hông?
- Mấy chú hỏi lạ đàn ông ai cắt tay lại không chảy máu. Máu còn chảy là còn thích gái. Nhưng léng phéng rồi lại không biết giấu như mèo giấu cứt mà còn zề nhà hành hạ hắt hủi zợ con thì anh Hai đây rất ghét. Thôi hà hà nhậu đi hỏi chuyện đó hoài…
- Thưa anh Hai em giơ tay xin hỏi câu cuối: “của” anh Hai chắc “giàu” lắm nên nhiều em theo phải zậy hông anh Hai?
- Mấy thằng trời đánh này nhậu zô nói tầm bậy tầm bạ trúng tùm la tùm lum không hà. Nhưng anh Hai cũng trả lời mấy chú phải thuộc nằm lòng câu tục ngữ: “mồm miệng đỡ tay chân” này nghe. Khe khe!
Tiếng loa phát giọng hát thật ấm của kép nào đó đang xuống xề nghe não nề. Giọng ca trôi trên sông hoà cùng tiếng bập bờ của sóng tạo thành những âm thanh vừa lạ vừa quen như tiếng hát vọng về từ kí ức ngàn xưa của lưu dân sông nước trôi dạt về xứ sở đồng bưng “muỗi bay như vãi trấu cá lềnh như bánh canh” này.

- Anh Hai biệt danh Hai Gồ từ đâu có zậy anh Hai?
Ai đó cắt ngang dòng suy tưởngcủa Hai Gồ kéo Hai Gồ trở về với chiếu nhậu. 
- Để em đoán coi có trúng hông nghe anh Hai?
- Ừa chú nói đi!
- Có phải thời anh Hai đi học mô đen là quần bó xệ đì(5) hông?
- Ừa có nói tiếp đi!
- Anh Hai bận quần xanh áo trắng bỏ zô quần cái chỗ đó bị bó chặt nên gồ lên một đống nên mấy nữ sinh khoái quá tặng cho anh biệt danh “Gồ”….
Ha ha ha! Ai cũng cười chảy nước mắt muốn nín thở luôn có mấy người đứng dậy nhảy loi choi cùng lúc làm chiếc xuồng úp mẹ nó xuống sông. 
Vậy là liên quan với vợ chồng Hai Gồ có tổng cộng mươi hai chiếc xuồng bị chìm tại bến chợ nổi Cà Mau này. 
Hai Gồ vừa bơi vô bờ vừa lầm bầm “hết cha nó một đêm rồi trời”! Hu hu!

_____________________________

 

(1): Một loại thúng nhỏ vừa tầm ôm của một cánh tay dùng để gieo (sạ) lúa
(2): Một phong cách uống rượu của dân Nam Bộ. Trong bàn nhậu mình kết ai thì mời cùng chia đôi li rượu đầy.
(3): “Đấp mô” trong chiến tranh du kích thường đào ngang đường và đấp thành những mô chắn để cắt đường giao thông . Trong trường hợp này ý nói li rượu tới tua của người nào đó mà để lâu (hoặc) để lại không uống.
(4): Chỉ người phụ nữ goá chồng hoặc lớn tuổi mà chưa có chồng.
(5): Quần thường tây có lưng xệ xuống dưới lổ rún cả gang tay như loại quần model của con gái bây giờ khi ngồi xuống lòi cả mông ở phía sau.

More...

KỂ TIẾP CHUYỆN VỢ CHỒNG HAI GỒ

By Ngô Đình Miên

alt

 
CHUYỆN VỢ CHỒNG HAI GỒ

(tiếp theo)

Tính từ cái hôm chị Hai tay dắt đứa con gái đầu lòng bước lên xe đò đi thẳng về Cà Mau “chống xuồng” không biết trong bụng Hai Gồ có ray rứt nhớ vợ nhớ con không mà không thấy Hai Gồ ra đồng ra ruộng gì hết chỉ nghe bà Tư bán quán nhậu cóc kẻng ở xóm khuyên lơn Hai Gồ:
- Cái thằng có thương vợ nhớ con thì bắt xe mà đi tìm con gặp vợ chớ mày cứ uống rượu hoài vợ mày nó dẫn con về chắc?
Chỉ thấy Hai Gồ hết vò đầu lại bứt tai có lúc lại lấy cả bàn tay to như cái quạt đập lên cái đầu bù xù không thèm chải nghe bộp bộp thấy mà thương tâm. Bên hiếu bên tình bên nào cũng nghĩa đạo phu thê tình phụ tử… ông bà xưa dạy người đời sau thuộc nằm lòng nhưng khi chính mình ngộ cảnh ông bà nào đâu biết cách chi mà chỉ bảo xử cho đẹp cho vẹn đôi đường. Nghĩ càng thương cho Hai Gồ thân này khó xẻ làm hai.

Ông già thấy Hai Gồ bỏ ăn cả tháng chỉ uống rượu với mồi trái cây tổng hợp cóc- ổi- khế- me- chùm ruột chắc bị “sỏ”(1) chừng chục kí lô thương thằng con trưởng ăn ở hiền hậu lo lắng sợ nó sống thất đức nên lén lén ra quán bà Tư đập tay Hai Gồ hai chỉ vàng và một ít tiền nói gọn lỏn:
- Thằng Hai mày xuống Cà Mau đi! 
Hai Gồ đang xỉn nhưng nghe được hai tiếng “Cà Mau” là tĩnh như trời đang nắng nóng trâu được dầm xuống ao sướng hung không kịp nói một câu nào với cha chạy một hơi ra đường quốc lộ. Bộ quần áo mà Hai Gồ bận gần cả tháng nay chẳng cần thay cứ vậy mà leo lên xe đò đi vô bụng sướng hết biết chắc tới nơi cách một cây số chị Hai đã nghe mùi rồi… He he!

Chị Hai từ hôm về tới nhà giao con cho đứa em gái nói mày giữ gùm chị rồi chạy thẳng ra rặng trâm bầu sau nhà khóc một thôi một hồi chừng một tiếng đồng hồ vắt nước mũi chùi nước mắt khóc thêm ba tiếng hu hu hu mặt nghinh lên trời bước vào nhà chào má chào tía… Thật là kính phục chị Hai!
Em gái chị Hai có đứa con gái cũng bằng tuổi con chị Hai nên hai đứa chơi với nhau suốt ngày. Nhờ đó ngay ngày thứ hai chị Hai đã chống xuồng ra chợ nổi mua mua bán bán chiều tối mịt mới về tới nhà.
Tối ăn cơm xong mẹ con hủ hỉ một hôm con nhỏ nói:
- Má ơi trưa nay ông dượng “oánh” dì dì quên nấu cơm ngồi khóc miết.
Hỏi ra mới biết thằng em rể bỏ bê vợ con chạy theo con nhỏ bán trái cây trên chợ nổi. Gặng hỏi em gái mới chịu khai tên con nhỏ kia là Sáu Sầu Riêng vì chuyên bán sầu riêng trên chợ nổi lâu nay.

Sáng hôm sau chị Hai bới tóc gọn gàng bận quần bó áo cụt chống xuồng ra chợ. Chỉ cần hỏi một câu là biết ngay xuồng của Sáu Sầu Riêng đậu ở chỗ nào. Chị Hai cầm đuôi tôm(2) chạy lạng lách cặp sát xuồng con nhỏ liền. Chị Hai tính trước sẽ chỉ nói chuyện nhỏ nhẹ với con nhỏ cho nó biết phải quấy thôi nhưng khi tới nơi nhìn thấy thằng em rễ đang giỡn hót với Sáu Sầu Riêng trên xuồng máu nổi lên rần rần chịu hết thấu chị thả đuôi tôm nhảy một phát qua xuồng con nhỏ. Chị Hai nặng hơn bảy chục kí nhảy trúng be xuồng xuồng nghiêng lật úp luôn. Chị Hai rớt xuống nước định chụp tóc con nhỏ nhậng nước cho biết mặt không ngờ con nhỏ như rái cá lặn một hơi mất biệt không biết nó nổi lên chỗ nào.

Tối đó thằng em rể biết sợ gặp chị Hai cười bẽn lẽn:
- Chị Hai em biết lỗi của em em bỏ nó luôn rồi chị tha cho nó nghen chị Hai!
- Ừa cái đó là do dượng thôi nếu dượng bỏ nó thì tui không để bụng nữa.

Sáng mai chị Hai ra chợ mua bán bình thường vừa tới nơi chị nghe tiếng nói lớn trên một chiếc xuồng:
- Mẹ nó chớ bả ghen giùm cho em gái làm gì tao em rể bả dính chặt với tao rồi dứt ra hổng dễ đâu em gái bả trước sao cũng bị chồng bỏ… 
Chị Hai lầm bầm mày chết với chị rồi nghe em. Lần này chị cẩn thận lách xuồng phía sau lưng con nhỏ khi cặp sát nách chị nhẹ nhàng bước qua. 
- Sáu chị Hai !
Có ai đó la lên Sáu nhảy qua xuồng kế bên và chạy một hơi qua chục chiếc. Chị Hai nhảy bám sát làm cho cả chục chiếc xuồng này đều chìm nghĩm. Tới xuồng thứ mười một Sáu và chị nhảy cùng một lượt sức nặng của hai người làm chiếc xuồng lật ngang chị Hai túm được chiếc áo bà ba của Sáu.
- Chết nghe em!
Sáu liều nhảy ùm xuống sông chị Hai túm chéo áo nhảy theo. Vừa rớt xuống nước là chị Hai ngoi lên lật ngữa Sáu lên và cho Sáu mấy cái bạt tai. Tay phải chị Hai nắm cổ áo Sáu tay trái bơi. Chị Hai kéo Sáu nhẹ như kéo cái phao vô bờ. Sáu bị uống nước căng bụng...

Cái chuyện đánh ghen của chị Hai làm chìm mười một chiếc xuồng nổi tiếng khắp xứ Cà Mau. Thằng chồng nào lẹo tẹo chỉ cần nghe con vợ nói sẽ mét với chị Hai là ngay tấp lự vừa le lưỡi vừa thun cha nó cái “quyền trượng” của đàn ông liền liền…
Sau này có lần tôi hỏi chị Hai:
- Bộ cha nào có bồ nhí vợ nó nhờ chị cũng xử hết sao? 
- Hổng có đâu phải phân biệt chớ chú. Thằng chồng nào có bồ bịch mà đàng hoàng với zợ con và con zợ không than phiền gì thì thôi. Còn thằng chồng nào ăn mánh rồi zề hành hạ đánh đập hắt hủi zợ con khi con zợ nó nhờ là tui xử ngay xử thiệt thà cho tởn tới già!

Khâm phục chị Hai quá! Nếu mọi người cũng khâm phục chị Hai như tôi thì hãy cùng tôi đề nghị ghi tên “Vợ Hai Gồ” vào ghi- nét Việt Nam về “tinh thần nhân văn đánh ghen”. Ghen cở Hoạn Thư không đáng một cọng lông… măng dưới… bắp chân chị Hai. 
Khơ khơ khơ!

_________________________________

(1): có nghĩa là “ốm” (gầy- tiếng Bắc)
(2): Cầm cần quạt nước điều khiển tốc độ và hướng lái xuồng máy.

(Chuyện còn kể tiếp)

 

More...

KỂ TIẾP CHUYỆN VỢ CHỒNG HAI GỒ

By Ngô Đình Miên


 



KỂ TIẾP CHUYỆN VỢ CHỒNG HAI GỒ

          

             Năm học đệ tam tôi và mấy thằng bạn chí cốt cùng lớp đã nghiện cà phê và nghiện cả thuốc lá rồi.
Thời đó ngồi quán cà phê rất dễ sanh sự đánh lộn vì choi choi với nhau chỉ cần một ánh mắt nhìn không thân thiện là có thể bị hỏi độp ngay:
- Kênh(1) hả mày?
Nếu nhắm bắt nạt được thì đứng dậy cầm cái ghế bước qua phang thẳng vào bàn của nhóm vừa hỏi xấc. Nếu bọn kia xin lỗi hoặc bỏ chạy thì tốt còn ngược lại thì mình phải chạy trước nếu không ôm mặt máu về nhà là thường. Chuyện đó xảy ra hoài. Vì vậy để tăng cường khả năng đánh lộn bọn này rủ nhau đi học võ và khi đi ngồi quán cà phê phải tìm cách kéo Hai Gồ cùng đi. Thấy tướng Hai Gồ ô dề cao một thước tám nặng tám chục kí mặc dù coi cái bản mặt hiền khô nhưng không đám du côn nào dám động tới.
Bọn này "ngồi đồng"(2) quán cà phê Muôn Phương thường xuyên lấy nơi này làm nơi tập hợp nhóm. Đây là một trong vài quán cà phê khá nhất của thị xã bằng lổ mũi này. Cà phê phin tuyệt hảo. Âm nhạc được phát ra từ hai loa của chiếc máy quay băng AKAI hiện đại. Nghe nhạc bằng âm thanh stereo là thuộc loại hot (như cách gọi bây giờ) nhất thời đó. Ngồi mơ màng trong khói thuốc thơm Capstan hớp từng ngụm nhỏ cà phê cứt chồn Ban Mê Thuột nghe những giai điệu trữ tình của các bài hát tiền chiến nhạc tình của Phạm Duy... và của Trịnh Công Sơn rồi tự ám thị mình sống hiện sinh trong thế giới tràn ngập sự chết chóc giết người và bị giết. Chủ quán là một cô gái tóc đen mượt dài da trắng khuôn mặt tròn không đẹp nhưng tính tình ăn nói dễ thương tên là Lan. Chỉ tội là mụn to mụn nhỏ thi nhau trồi lên lớp da hồng hồng trên hai má. Lan lớn hơn bọn tôi chừng vài ba tuổi nhưng lại ngang bằng hoặc nhỏ tuổi hơn Hai Gồ. Tôi kêu Lan bằng chị Lan xưng bằng tên với tất cả bọn tôi. Một hôm tới quán một mình quán vắng khách Lan ra ngồi với tôi nói chuyện chơi.

Đột nhiên Lan hỏi:
- Miên thấy Lan có dễ thương không?
- À... ừ... à...
Tôi lóng ngóng không biết trả lời ra sao hết. Chắc chết tự dưng lại hỏi kì ta hay là... Lan thương mình mụ nội ơi! Ừ mà mình là thằng đẹp trai nhứt nhóm mà (he he) lại có cả xế Dame(3) nữa không thương cũng uổng.
- Miên cứ nói thiệt đi có sao nói zậy người ơi.
Tôi làm một hơi hết li cà phê kéo mấy hơi thuốc nữa mới đủ gan đáp lời:
- Miên thấy chị Lan... đẹ... ẹp đẹp lắm!
- Sao lại cà lăm zậy? Miên nè...
Ngập ngừng một chút hai má Lan hồng lên chắc sắp tỏ tình với mình đây. E hèm lúc đó tôi nhớ mình nín thở chuẩn bị tâm thế để nghe lời tuyên án tiêu đời trai rồi Miên ơi.
- Nè Miên thấy... anh Hai có để ý gì tới chị không?
Nghe Lan xưng chị với mình ngon lành tôi như quăng được tảng đá to đội trên đầu. Tôi thở liên tục phì phì như trâu ngợp nước vừa ngoi lên bờ ngả người ra sau rít thêm mấy hơi thuốc nhả khói lên trần nhà. Chà zậy là mình thoát nạn!

More...

NGÀY 17 THÁNG 2

By Ngô Đình Miên


   
                       Quân lính Trung Quốc xâm lược bị bắt làm tù binh tại Cao Bằng


 

NGÀY 17 THÁNG 2


Hàng ngàn gia đình ly tán

Hàng vạn người ngã xuống

Nhớ hình ảnh cụ già ôm bàn thờ

Chết cùng tổ tiên trong "ngọn lửa hung tàn"(*)

Của giặc Bắc phương

Ngày 17/2

Như bao ngàn năm trước

Lịch sử dân Nam ghi thêm một cuộc chiến tranh vệ quốc...

Sáng hôm nay ngày của 32 năm sau

VTV HTV BTV Nhân Dân Thanh Niên Tuổi Trẻ...

Đưa tin súng nổ ở biên giới Kampuchia với Thái Lan

Tin những cuộc biểu tình đòi chuyển giao quyền lực ở một nước Ả Rập

Tin tai nạn giao thông vàng lên giá lên đô - la thống soái

Tin nữ diễn viên sao lộ hàng

Người người đạp lên nhau trong lễ hội "cướp ấn" để giành phúc lộc riêng mình

Và bản tin dự báo thời tiết ngày 17/2 miền Bắc đang nóng dần lên...

Tôi chờ hiện lên số 17/2 chờ... chờ... và... chờ...

Đứng lên coi lịch tháng vẫn có ngày 17/2

Coi lịch ngày ừ cũng có ngày 17/2...

Trong ánh mắt người mẹ Cao Bằng có con bị lính sơn cước đập đầu vẫn còn loé lên ngọn mác có ghi ngày 17/2

Trên những hàng mộ bia liệt sĩ Lào Cai chữ số 17/2 vẫn còn.

May quá...

Bạn có nghe từ trong sâu thẳm trái tim

Hơi nóng từ chữ số 17/2 cháy đỏ

Xông lên mũi cay xè

Xông lên mắt trào ra hai giọt lệ

Xông lên đầu biến thành hàng chữ to màu máu:

NỖI NHỤC LÃNG QUÊN!!!

___________________ 

(*): "Nướng dân đen trên ngọc lửa hung tàn" - "Đại cáo bình Ngô" của Nguyễn Trãi

More...

VỢ CHỒNG HAI GỒ (I)

By Ngô Đình Miên


 



 

 


VỢ CHỒNG HAI GỒ

 (I)

 

 
         Tự nhiên sáng nay lại nhớ Hai Gồ rồi lại nhớ tới người phụ nữ miệt Cà Mau to con nói năng rổng rảng tánh tình rộng rãi khoáng đạt như sông nước miền Nam là vợ Hai Gồ. Hai Gồ lớn hơn tất cả bạn học cùng lớp toàn con trai chừng vài ba tuổi tướng to con bặm trợn nhưng tính lại rất hiền và tướng y chang nông dân thứ thiệt. Hai Gồ cái tên mà tôi có nhắc tới trong bút kí "Đấu tranh" đã lên trang trong blog này. Năm nay anh hơn 60 tuổi rồi. Anh là lớp trưởng của tôi mấy niên cuối trung học đệ nhị cấp vào những năm 70- 72 thế kỉ trước...

Cả lớp bọn tôi kêu Hai Gồ bằng anh xưng em tự nhiên; sau đó lại kêu vợ anh bằng chị lại xưng em mặc dù tuổi vợ anh còn nhỏ hơn nhiều đứa trong lớp. Tôi không biết tên thật của chị Hai Gồ là gì. Quen miệng cứ kêu chị Hai không cần tìm hiểu thêm.  

More...

HƠI ẤM CHỖ TA NGỒI

By Ngô Đình Miên


Ngày Valentine năm nay lại nhớ ngày Valentine năm xưa ta bị gai của "hoa tình" trong "Tuyệt tình cốc" đâm chảy máu nên đã trúng độc "hoa tình" như Dương Quá trong "Thần điêu hiệp lữ" của Kim Dung. Chất độc tình đó đã ngấm vào lục phủ ngũ tạng còn mãi đến bây giờ mặc dù đã được nhiều nữ thần y tận tình cứu chữa nhưng vẫn không trục hết chất độc ra khỏi cơ thể được...
                                  



Hơi ấm chỗ ta ngồi


Ly cà phê đắng nghét
Quán vắng bên đường
Đợi chiều tan
Đợi chút tình hoang dại
Bóng đen như con trăn nuốt dần ảo ảnh ngày vào bụng đói
Những chiếc xe hốt hoảng ầm ào quét đèn cuốn vào đêm tối

Dưới hồ con cá nào quẫy mình nghe như tiếng nấc
Mây xám đùn lên phía chân trời chớp giật
Tháng mấy rồi sao lại ướt mưa ngâu

Trên bàn chai rượu đầy ta cùng đêm uống cạn
Nào nâng li zô trăm phần trăm thuốc độc
Ta chưa say mời đêm thêm lần nữa
Ta ngộ độc tình rồi đêm có biết chăng?

Nào đứng lên
Ta say hay là đêm lảo đảo
Chào các em bàn ghế ta về
Các em đừng buồn nếu ta không bao giờ trở lại
Hãy quên đi hơi ấm chỗ ta ngồi...


More...

TUỔI NGƯỜI BÓNG XẾ

By Ngô Đình Miên


 

Biết tin Ngô Đình Miên "lên chức" ông ngoại nhà thơ Trần Vấn Lệ (đang ở Hoa kì) gởi bài thơ chúc mừng. Tôi đưa lên đây cùng đọc chung và cũng là để cảm ơn nhà thơ Trần Vấn Lệ.


TUỔI NGƯỜI BÓNG XẾ



Bạn tôi nhỏ tuổi hơn tôi nhiều chức "Ngoại" lên rồi - đồ quỷ yêu! Lấy vợ làm chi mà sớm thế nửa đời chống gậy cháu đi theo...

Tôi ngẩn ngơ nhìn một "ông già" bước chậm trên đường một quãng xa. Ngờ ngợ người quen từ thuở trước không dè mà "nó" - bạn mười ba!

Bốn mươi năm nhỉ nhiều thêm chút tôi "cổ lai hi" "nó" ngũ tuần. Cháu Ngoại của tôi còn bé tí cháu đi cạnh nó xinh như Xuân!

Tôi thật không ngờ "thằng bé con" ngày nào giờ đã lớn như non đã cao như núi dài như suối bóng đổ chiều hôm phiến đá trơn!

Tôi thật không ngờ...tôi chắc cũng y như "thằng bạn" đã già nua? Hôm qua còn mở trang thơ cũ đọc những bài thơ lòng rất thơ!

Hôm nay hai đứa gặp nhau đây già trẻ cùng chung nét mặt mày già trẻ kề bên đi lụm khụm đều là ông Ngoại...thấy hay hay!

Cuộc trăm năm nghĩ sao mà thích: kẻ trước người sau lớp tuổi chồng bóng xế cuối đời chung một tiếng ngọt ngào con trẻ gọi "Ông! Ông!"

Bạn tôi ra cổng chào Xuân mới gặp lúc tôi về khoe cháu con. Cây gậy bạn cầm cây gậy trúc. Tôi thì nậm rượu đã sương sương...

More...